Những sinh viên tay không khởi nghiệp
Cùng chung xuất phát điểm vốn ít, thiếu kinh nghiệm, nhưng thừa khát khao, 3 mô hình kinh doanh của những sinh viên vừa rời ghế nhà trường hứa hẹn đầy tiềm năng.
KVL’s hotdog từ doanh thu 20 triệu lên 200 triệu
Tốt nghiệp khoa Quản trị Kinh doanh, Đại học Kinh tế - Luật (Đại học
Quốc gia TP HCM), 3 chàng trai Đặng Ngọc Vũ, Nguyễn Văn Lợi và Nguyễn
Văn Duy Khang bất ngờ có ý tưởng cùng nhau làm thêm tại một cửa hàng
tiện lợi với thực đơn chủ yếu là bánh mỳ hotdog. Nhận thấy món ăn này
mang đậm phong cách Mỹ và hơi khó ăn nên cả nhóm nảy ra ý tưởng tạo ra
một sản phẩm bánh mỳ hoàn toàn mới, phù hợp hơn với khách hàng Việt Nam.
Dự định ban đầu là thuê mặt bằng cố định, nhưng nguồn vốn chỉ có tầm 50
triệu đồng, cả 3 quyết định chọn hình thức kinh doanh dạng chuỗi quầy
thức ăn nhanh.
Trước hết là phải có một chiếc xe đẩy. Nhưng với giá 15 triệu đồng,
nhóm quyết định tìm đến những cửa hàng thanh lý xe cũ mua về và “tu bổ”
lại. Từ việc chọn ra màu sắc phù hợp, sáng tạo logo, slogan đến thiết kế
xe phải gọn gàng và tiện lợi… đều được nhóm tự mày mò hoàn tất.
Tiếp đến là tìm nguồn cung sản phẩm, đòi hỏi phải là những thương hiệu
uy tín và sẵn sàng cung cấp sản phẩm với mẫu mã và chất lượng theo yêu
cầu riêng để tạo sự khác biệt. “Cả nhóm chủ động tìm đến nhà cung cấp để
trình bày ý tưởng cũng như tính khả thi của dự án. Bên cạnh đó, 3 đứa
còn mời họ trực tiếp đến tìm hiểu mô hình kinh doanh để tiến tới những
thỏa thuận về sản phẩm cũng như có sự hỗ trợ ban đầu về cơ sở vật chất",
Vũ chia sẻ.
Tháng 9/2013, quầy hàng đầu tiên ra đời. Ngay trong tháng đầu, doanh
thu đã đạt gần 20 triệu đồng. Khởi điểm với 3 người, sau gần một năm
phát triển, số lượng nhân viên hiện tại của dự án xấp xỉ con số 40. Hiện
nay, với 5 quầy hàng đặt tại khu vực thuê gần các trường tiểu học và
trung học cơ sở trên địa bàn quận 9, Thủ Đức, huyện Dĩ An (tỉnh Bình
Dương), tổng doanh thu mỗi tháng nhóm thu về khoảng 200 triệu.
“Trong giai đoạn đầu, có thời điểm cả đám thức tới gần sáng để chuẩn bị
mọi thứ. Nhớ nhất là ngày khai trương, 3 thằng thức dậy từ 3h sáng để
đẩy xe hàng đi bộ hơn 3km tới địa điểm bán. Bên cạnh đó là đối mặt với
sự hoài nghi của bạn bè, người thân về triển vọng thành công của mô hình
này”, Lợi chia sẻ.
Kỹ sư nông nghiệp tự làm thương hiệu sữa tươi
Tốt nghiệp trường Đại học Nông lâm TP HCM năm 2013, nhưng niềm đam mê
kinh doanh của Nguyễn Thanh Tâm đã bắt đầu nhen nhóm từ năm lớp 12 với
mô hình Hồ Thủy Sinh nhân tạo. Trở về nước sau 4 tháng tu nghiệp bên
Isarel về kỹ thuật nuôi trồng, tháng 2/2014, Tâm bắt đầu hành trình khởi
nghiệp bằng mô hình tự chế và phân phối sản phẩm sữa tươi nguyên chất
lấy tên gọi Aquamilk.
Dự định ban đầu làm với quy mô nhỏ nên Tâm chỉ chuẩn bị 30 triệu đồng
tiền vốn. Tuy nhiên, do đòi hỏi của ngành nghề phải có cơ sở vật chất
đảm bảo nên số tiền đầu tư tăng dần lên 150 triệu đồng. Tâm quyết định
huy động từ bạn bè, người thân. “Vì được mọi người tin tưởng nên khi tôi
đề cập đến ý tưởng và sự quyết tâm của mình thì ai cũng ủng hộ”, Tâm
nói.
Vốn đã có, việc tiếp theo là phải chế biến sữa như thế nào để đảm bảo
chất lượng. Những ngày đầu, việc chế biến sữa tươi gặp nhiều khó khăn vì
Tâm chưa tìm ra được công thức phù hợp, nhiều khi nấu ra rồi lại phải
đem đi đổ. Đến khi chế biến được thành phẩm ưng ý thì lại không ai dám
dùng. “Tôi đem từng chai sữa cho bạn bè, người thân dùng thử. Ban đầu,
mọi người còn dè dặt chưa dám uống, nhưng tôi thuyết phục mãi, cuối cùng
họ cũng uống và… khen ngon”, Tâm cho biết.
Để tạo niềm tin cho người dùng, mỗi tháng Tâm đều đem mẫu sản phẩm của
mình đến Trung tâm Kỹ thuật Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng để kiểm định.
Sản phẩm đã ổn nhưng vấn đề là làm cách nào để tiếp cận được người tiêu
dùng. “Mấu chốt chính là niềm tin. Phải tin ở bản thân mình và tin vào
chất lượng sản phẩm”, Tâm khẳng định.
Đầu tiên, anh chàng nhờ bạn bè, người thân giới thiệu thêm nhiều khách
hàng mới. Kế đến, để sản phẩm được nằm trên kệ của các quán ăn, quán
nước, quán cà phê… Tâm dùng hình thức chào hàng trực tiếp. “Khó khăn là
nhiều nơi không cho mình cơ hội được giới thiệu sản phẩm. Có khi vừa ôm
thùng sữa vào quán là bị từ chối ngay lập tức. Nhiều lúc tôi nản chí vô
cùng, nhưng kiên trì học cách thuyết phục, giới thiệu những ưu điểm của
sản phẩm nên dần dần được nhiều nơi chấp nhận lấy hàng bán thử cho
khách”, Tâm bộc bạch.
Hiện nay, mỗi ngày Tâm phân phối sản phẩm cho khoảng 30 đại lý trên địa
bàn các quận Phú Nhuận, Bình Thạnh… Ngoài ra, Tâm còn áp dụng hình thức
phân phối lẻ sản phẩm theo kiểu khách hàng gọi thì mình trực tiếp mang
tới. Với giá trung bình một chai sữa (330ml) 10.000-12.000 đồng, mỗi
ngày Tâm và 3 người bạn của mình bán ra ngoài khoảng gần 300 chai.
Cử nhân báo chí mê kinh doanh khăn rằn
Từ chiếc khăn được tặng hồi còn là sinh viên năm nhất trong một lần
tham gia Xuân tình nguyện tại vùng biên giới Tịnh Biên, tỉnh An Giang,
Nguyễn Hữu Nghĩa dần trở thành người cung cấp khăn rằn khi nhiều năm sau
đó liên tục mang về cho bạn bè những chiếc khăn từ miền Tây mỗi khi có
dịp đến vùng đất này.
Ra trường năm 2009 và có công việc ổn định. Tuy nhiên, vào thời gian
rảnh, cựu sinh viên ngành báo chí vẫn tiếp tục bán khăn để thỏa niềm yêu
thích. Việc kinh doanh chính thức của Nghĩa bắt đầu từ năm 2012 bằng
hình thức online. 2 năm sau, cửa hàng “khăn rằn ứng dụng” ra đời.
Nguồn vốn ban đầu cần khoảng 40 triệu đồng, trong đó chi phí thuê mặt
bằng và thiết kế cửa hàng tốn 20 triệu. Còn lại 20 triệu để đầu tư mua
khăn và các sản phẩm khác. Với số tiền tự có 15 triệu, Nghĩa phải mượn
thêm gia đình để mở shop.
Nghĩa cho biết ngày đầu không ai ủng hộ vì mọi người nghĩ anh điên khi
mở cửa hàng ra bán mỗi khăn, mà lại là khăn rằn. Vấn đề kế tiếp là sản
phẩm phải đa dạng. Muốn vậy phải có nguồn hàng. Thấy bạn bè ai có những
loại khăn đẹp là Nghĩa tìm hiểu xem họ mua ở đâu, rồi đến tận các làng
dệt xa xôi ở các địa phương để đặt hàng mang về. Bên cạnh đó, anh còn
tận tay đi lấy hàng ở Thái Lan và Campuchia. “Khổ nỗi là người ta không
hiểu được màu sắc của các loại khăn, không dùng email, vốn tiếng Anh
không đủ để nói chuyện được nhiều. Vì vậy, mình phải trực tiếp qua đó
tìm nguồn hàng. Mỗi lần lấy hàng là phải đặt trước rồi qua đó nhờ công
ty họ chuyển về Việt Nam”.
Hiện tại, shop có 5 dòng khăn và 11 loại. Ngoài khăn rằn Nam Bộ đóng
vai trò chủ lực, tại đây còn có khăn của Thái Lan, Campuchia, khăn vuông
Ả Rập... Sau hơn nửa năm hoạt động, hiện trung bình mỗi tháng shop của
Nghĩa bán được tầm 1.000 chiếc khăn các loại, doanh thu khoảng 26 triệu
đồng, lợi nhuận 13-16 triệu.
Nghĩa cho biết đã có một số nơi ngỏ ý hợp tác kinh doanh để mở các chi
nhánh ngoài miền Trung và Hà Nội, nhưng vì khâu quản lý còn khó, bên
cạnh đó phải đảm bảo được nguồn khăn, mẫu mã thật đầy đủ và đa dạng, nên
chưa triển khai được. “Sắp tới tôi sẽ đặt thêm nhiều mẫu khăn truyền
thống Nam Bộ với màu sắc riêng, sưu tập thêm nhiều mẫu khăn mới ở trong
nước và trên thế giới, đồng thời hoàn thiện thêm hệ thống giao hàng”,
chàng trai đến từ Thái Bình dự tính.
Duy Vương

Nhận xét
Đăng nhận xét